Khơi sáng Tinh thần, Giải tỏa Stress - Tất cả các khóa học đều không thu phí

Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

Bài phỏng vấn chị Sheilu từ Ấn Độ

“Sức mạnh tâm linh mới là sức mạnh vĩnh cửu” Đây là lời kết của bà Sheilu, giám đốc học viện Vì Một Thế giới tốt đẹp hơn, thuộc trường Đại Học Tinh Thần Thế giới tại buổi nói chuyện chuyên đề: Tỉ phú tâm hồn tại trung tâm Các Giá trị sống và Làm giàu thế giới nội tâm ngày 17 tháng 8 vừa qua. Phóng viên có cuộc trao đổi ngắn với bà.




* Thưa bà, tất cả các trường đại học trên thế giới có mục đích đào tạo ngành nghề gì đó như là kĩ sư, bác sĩ, kế toán… còn trường đại Đại học tinh thần, nghe hơi lạ. Xin bà kể sơ qua về trường này?

Trường được thành lập vào năm 1936 tại Mount Abu, tỉnh Rajasthan, Ấn Độ. Mục đích thành lập trường là đem lại lợi ích về mặt tinh thần cho người học. Hiện nay trường có 17 cánh bao gồm giáo dục, luật sư, khoa học, cánh trẻ… và có chi nhánh, văn phòng ở trên toàn thế giới. Tất cả các cánh đều quan tâm phát huy các giá trị lồng vào trong chuyên ngành của riêng mình. Giá trị là nền móng phát triển mọi ngành nghề khác. Mỗi người nên đóng góp để hướng tới một xã hội tốt đẹp hơn.

* Những môn học được giảng dạy trong trường này mang lại lợi ích gì cho người học?
Trước khi thay đổi gì đó, ai đó, bạn phải là người thay đổi chính mình trước. Do thiếu các giá trị, chúng ta thường vướng vào những thói quen xấu và trở nên ích kỷ. Khi khám phá được thế mạnh của mình, chúng ta dễ dàng từ bỏ những thói quen xấu và trở thành người tốt trong xã hội. Các môn học của trường như là Tư duy tích cực, nhận thức bản thân, thiền Raja Yoga…

* Có những trường hợp thành công cụ thể nào sau khi học ở trường này?
Nhiều người đã viết thư phản hồi là họ đã thay đổi cuộc đời của họ thế nào. Có những nhà doanh nghiệp bị phá sản đã biết phục hồi doanh nghiệp của mình sau khi học cách tự chủ.

* Nhiều người nghĩ rằng tâm linh là tôn giáo. Bà định nghĩa thế nào?

Tâm linh và tôn giáo là khác nhau. Thực ra mọi tôn giáo đều dựa trên các giá trị chân lý. Còn tâm linh không phân biệt sắc tộc, mà tất cả đều chung trong một gia đình nhân loại. Tài sản thật sự của chúng ta là tài sản đức hạnh, phẩm chất tốt đẹp. Nếu ai có giá trị trong đời, dù có mất đi các sức mạnh vật chất, thì những tài sản kia mất đi, cũng quay lại. Có câu nói: khi mất của cải không mất gì cả. Khi mất sức khỏe, thì mất gì đó. Còn khi mất giá trị, thì mất hết. Của cải mất, thì kiếm lại được. Sức khỏe mất, thì cần phải có thời gian mới phục hồi. Còn giá trị mất, thì bạn mất hết bởi nó ảnh hưởng tâm hồn của bạn. Trong tâm hồn bạn có một vết sẹo và rất khó chữa lành.

* Bà có nói đến tỉ phú tâm hồn, nghĩa là giàu các đức hạnh?

Đúng vậy. Của cải lớn nhất của con người là bình an. Dù bạn có nhiều tiền, nhưng chứa chắc bạn bình an. Có những người ít tiền, nhưng lại bình an. Của cải thật sự chính là sự hài lòng. Người tham lam là người luôn ăn xin vì họ không biết hài lòng với những gì mình có được. Thực ra giàu không phải là mục tiêu cao. Có những người dành nửa cuộc đời mình kiếm tiền trong căng thẳng, thủ đoạn và nửa đời còn lại dùng số tiền kiếm được cho việc chữa trị bệnh tật. Tôi nhớ một doanh nhân giàu có. Ông ta dành hết thời gian cho công việc đến nỗi không biết con lớn chừng nào. Có người hỏi về con ông ấy thế nào. Ông ấy giang tay trả lời chúng lớn chừng này bởi ông chỉ gặp chúng khi chúng ngồi ăn cơm vào buổi sáng. Có tiền nhiều để làm gì khi không có gia đình, mối quan hệ – rắc rối gia đình. Đồng tiền này tạo đau khổ nhiều hơn là hạnh phúc. Trong khi gia đình cần có yêu thương, hy sinh, khoan dung, chịu đựng, ngọn ngào. Đây chính là của cải tâm linh. Tiền mua được thuốc, nhưng không mua được sức khỏe; mua sách, nhưng không mua được kiến thức. Để trở thành Tỉ phú tâm hồn, bạn cần phải đi vào bên trong. Tài sản thật sự là nhân cách. Có tiền nhiều, nhưng không có nhân cách, thì cũng nghèo. Nhân cách là giá trị.

* Nhưng vật giá ngày càng leo thang, nếu không có tiền liệu có thể sống bình an không?

Mọi thứ đều đủ cho nhu cầu của bạn, chứ không phải để cho bạn tham lam. Mọi người đều phải làm việc để nuôi mình và giúp đỡ cho người khác, nhưng tôi biết quân bình thời gian cho việc kiếm tiền và cho gia đình, cá nhân tôi. Tôi biết kiếm tiền theo con đường đúng để không ảnh hưởng đến nhân cách con người tôi.

* Bình an là tài sản quý giá nhất của con người. Vậy có cách nào để đạt được bình an?

Bình an là bản chất của con người. Cũng giống như nước, nó có bản chất là mát nguội. Khi nước được đun sôi, bạn bảo nước nóng. Nó nóng là do nhiệt tác động từ ngọn lửa. Khi bạn để đó, thì nó trở về bản chất của nó là nguội lạnh. Con người khi không bị tách động từ ngọn lửa giận hờn, buồn rầu… thì quay trở về bản chất của mình là thư thái, bình an. Thiền là một cách hữu hiệu cho bạn quay trở về bản chất này.

* Thiền dành cho đối tượng nào?

Ai cũng có thể học thiền được, dù là trẻ, già, nam, nữ… Thiền làm tâm trí bình an do học cách nhận thức rõ con người nội tại của bạn nghĩa là học cách sống đúng đắn, học cách suy nghĩ, cảm nhận… vậy thiền là cần thiết trong cuộc sống thực tế, nên ai cũng có thể học nếu họ muốn.

* Có một số quan điểm cho rằng thiền là làm trống ý nghĩ. Bà nghĩ thế nào?

Có nhiều dạng thiền. Thiền Raja Yoga là tạo ra những ý nghĩ tốt đẹp, dẫn đến cảm xúc tốt đẹp. Bạn sẽ cảm thấy bình an do có những ý nghĩ tốt đẹp này. Bình an có được chỉ bằng một ý nghĩ, sau đó bạn trở thành hiện thân của ý nghĩ đó.

* Có ý kiến cho rằng, nếu bạn thích gì đó, thì bạn mới có thể làm được. Điều này có giống với thiền không?

Mọi thứ đều bắt nguồn từ tâm trí. Bạn cho rằng mình không làm được gì đó hay làm được gì đó là đều do bạn nghĩ. Thiền không thể nhận định là dễ hay khó, mà là thực hành thường xuyên thế nào. Ban đầu có thể bạn thấy khó do suy nghĩ của bạn quá nhanh và hay bị phân tán, nhưng cứ thực tập bạn sẽ thấy thích.

* Bà tốt nghiệp khoa học, điều gì đã khiến bà trở thành một giáo viên hướng dẫn các môn học về tinh thần và thiền định?

Tôi thích khoa học. Lúc đó các bạn của tôi cũng thích khoa học, nên chúng tôi đua nhau thi vào trường này. Trong lúc tôi đang học đại học, thì mẹ tôi đến học tại trường Đại học Tinh thần thế giới. Mẹ dẫn tôi theo cũng. Mỗi lần đến đó, tôi cảm thấy bình an và tập trung vào học tập hơn. Thế là tôi muốn tìm hiểu sâu về thiền. Tôi thấy rõ bầu không khí thiền làm cho con người mạnh mẽ, hòa đồng, thân thiện và biết chia sẻ với người khác. Đây là điều thu hút tôi.

* Khi nào bà thấy mình hạnh phúc nhất?

Tôi thật sự hạnh phúc khi giúp được ai đó. Tôi thích thấy người khác hạnh phúc

* Điều gì khiến bà buồn?

Cười. Khi học thiền, thì không còn buồn nữa. Buồn là do bạn không hiểu rõ bạn. Cuộc đời con người đều là diễn viên. Mỗi người đều là một diễn viên độc nhất. Mỗi cảnh qua đi đều có ý nghĩa. Hơn nữa mọi cảm xúc đều bắt nguồn từ suy nghĩ của bạn. Khi bạn kiểm soát được ý nghĩ của mình, thì bạn kiểm soát được mọi điều. Mỗi sự việc đều có hai mặt – tiêu cực và tích cực. Tích cực nghĩa là bạn nhận ra được lợi ích của nó, còn tiêu cực là bạn kiếm tìm điều gây hại. Nếu bạn nhận ra được lợi ích của tình huống, thì bạn không còn thấy buồn nữa. Hãy sống trọn vẹn ở hiện tại, thì không điều gì khiến bạn buồn nữa.

* Thử thách lớn nhất trong đời bà là gì?

Tôi không bao giờ thấy mình có thử thách gì cả. Dù rằng có những lúc tôi làm gì đó mới, nhưng tôi luôn xem mình là công cụ làm việc. Những người xung quanh cũng cùng hỗ trợ tôi. Tôi thấy mình là người may mắn vì luôn làm mình nhẹ nhàng.

* Ở thời đại chao đảo này khi nền kinh tế suy thoái, bạo lực gia tăng… bà có lời khuyên nào dành cho người Việt Nam để họ có thể vượt qua những lúc khó khăn?

Bạn phải hiểu rõ tình trạng thế giới lúc này đang bất ổn. Hiểu rõ như vậy khiến bạn không còn căng thẳng nữa. Một phương pháp hay khác là hãy xem mọi người như là những diễn viên. Mỗi người đều có phần vai riêng của mình. Nếu bạn xem phim, bạn sẽ đoán được cảnh kế tiếp sẽ là gì. Bạn sẽ thích thú cảnh diễn của từng người. Lời khuyên của tôi là: hãy sống đơn giản, suy nghĩ thanh cao. Nhiều người lại muốn sống điều kiện vật chất cao và suy nghĩ đơn giản. Tâm trạng phải nhẹ nhàng mới hạnh phúc. Hạnh phúc thật sự không phải từ bên ngoài mà từ trong ý nghĩ của bạn. Nếu nghĩ bạn bất an, thì không điều gì khiến bạn bình an. Còn khi bạn nghĩ mình bình an, thì dù có ít tiền, bạn vẫn bình an.

* Bà nghĩ như nào về con người Việt Nam?

Tuyệt vời. Theo tôi các bạn là người rất thân thiện. Các bạn cũng muốn được bình an. Tôi không biết các bạn tìm bình an cho mình bằng cách nào, nhưng những bạn đến trung tâm ở Việt nam đều chia sẻ họ thấy bình an, thanh thản. Tôi rất vui khi ở Việt Nam có một trung tâm như thế này bởi các bạn học không những cho mình, còn cho xã hội, cho đất nước bạn nữa. Bạn bình yên, thì đất nước bạn mới hòa bình được. Tôi rất trân trọng phẩm chất ham học hỏi của người Việt Nam các bạn.

* Nhiều người rất muốn biết một ngày của bà, một thiền sư, một giảng viên và một giám đốc một học viện lớn như vậy?
Tôi thức dạy lúc 3:50 sáng, sau đó tôi thiền từ 4:00 cho đến 4:45. Tôi đi bộ hoặc tập thể dục hít thở cho đến 5:30, rồi làm vệ sinh cá nhân cho đến 6:00 sáng. Từ 6:00 giờ sáng đến 8:00 tôi hướng dẫn lớp học. Sau khi ăn sáng xong lúc 8:30, tôi lên lớp lúc 9:00 đến 12 giờ trưa. Vì tôi ở trụ sở chính của trường, nên ở đây thường xuyên có lớp học. Ăn trưa xong lúc 1 giờ chiều. Tôi nghỉ cho đến 2 giờ chiều và tiếp tục công việc giảng dạy cho đến tối. Tôi thiền tiếp từ 6 giờ tối đến 7:30 tối và có lớp học tiếp cho đến 9:00. Tôi đi ngủ lúc 10 giờ tối. Trong suốt ngày tôi luôn dành thời gian thiền ngắn. Mỗi tiếng dừng lại kiểm tra ý nghĩ từ 1 đến 3 phút. Trước khi đi ngủ cũng dành ra vài phút để tổng kết ngày và học tập vì theo tôi một giáo viên giỏi chính là một học trò giỏi.

Cảm ơn bà.
Pham Thị Sen thực hiện


0 bình luận :

Đăng nhận xét