Khơi sáng Tinh thần, Giải tỏa Stress - Tất cả các khóa học đều không thu phí

Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2015

Thế giới cần những thiên thần

Đó là một đêm mùa đông giá lạnh và vắng lặng. Charlie mặc rất phong phanh, sải những bước chân âm thầm trên đường phố nước Úc. Trông chàng thanh niên mới ngoài 20 có điều gì tư lự. Rồi đột nhiên Charlie đứng lại. Cứ như có một tiếng gọi vô thanh bảo Charlie dừng bước. Charlie không quá ngạc nhiên vì anh đã quen với trực giác rất bén của mình. 

Có gì đó trên bức tường đang gọi Charlie. Và anh bước đến gần.

Một dòng chữ theo kiểu graffity được viết trên tường bằng sơn màu đỏ rực. Những giọt sơn còn đọng lại dễ khiến người ta cảm nhận dòng chữ như được viết nên từ máu. Dòng chữ ấy là: Thiên thần ở nơi đâu?

Đó là những ngày Charlie liên tục tự hỏi rằng: Mình sống trên đời để làm gì? Sứ mệnh của mình là gì?

Giờ đây, anh đang đứng trước một câu hỏi giữa đêm mùa đông vắng lạnh tê người. Charlie cảm nhận câu hỏi như được viết nên từ lửa và có trăm ngàn đôi mắt đang ngước nhìn anh từ bức tường lặng im.

Thiên thần ở nơi đâu?

Khi nào người ta cần đến thiên thần? Khi họ đau khổ, khó khăn, tuyệt vọng… Charlie đã nghe, đã nhìn thấy những họng súng đen ngòm và hàng rào dây thép gai trên báo chí, truyền hình. Bên ngoài nước Úc, chiến tranh diễn ra ở nhiều nơi. Còn ở đây, anh đã nhìn thấy những con người mất hết niềm tin và tình yêu cuộc sống trong bệnh viện, những thanh niên như anh nếm từng ngày nhạt thếch trên đầu lưỡi thanh xuân. Cuộc sống trở nên vô vị, thậm chí là vô nghĩa.

Thế giới đang cần những thiên thần. Để ủi an, để trao hy vọng và đem đến bao thay đổi nhiệm mầu. 

Nhưng ai sẽ là người trả lời câu hỏi: Thiên thần ở nơi đâu? Đường phố không một bóng người. Chỉ mình Charlie đứng trước bức tường im lặng. Câu hỏi như đặt ra cho chính anh vào phút giây này. Có một điều gì đó đang nóng rực trái tim tuổi trẻ.

Charlie trở về nhà, tự hỏi thiên thần sẽ làm gì cho anh vào cái đêm cuối năm giá lạnh và hiu hắt như thế này. Anh pha một ly sữa ấm, tự mời mình. Khi dòng sữa thơm ngọt tan trong miệng, sức nóng của sữa như chạm vào những nơ ron thần kinh. Charlie đột ngột đứng bật dậy:

- Con người không cần đến phép mầu hoang đường. Con người chỉ cần sự sáng suốt và ân cần. mà sự sáng suốt, ân cần ấy ở… ở đây…

Lồng ngực Charlie nóng hổi. Anh bắt đầu cảm nhận một tình yêu thương trìu mến dành cho chính bản thân mình sau bao ngày thiếu vắng niềm tin. Rồi tình yêu ấy lan sang người viết nên dòng chữ, những bạn bè đồng lứa, nạn nhân chiến tranh, bệnh nhân,… Sau cùng tình yêu lan đến toàn thế giới.

Tình cờ, Charlie nhìn sang tấm gương cạnh đó. Và anh không thể nhận ra gương mặt của chính mình! Có một Charlie rất khác! Một gương mặt sáng ngời, đầy yêu thương, tin cậy cùng sức mạnh phá tan trở ngại. Điều gì làm anh thay đổi chỉ trong tích tắc? Đúng rồi, suy nghĩ! Suy nghĩ làm trạng thái anh trở nên mạnh mẽ và sức mạnh hiển lộ ra phong thái, vẻ mặt. Dường như có một thiên thần ngủ say trong lòng anh, chỉ chờ ngày thức dậy… 

Thế giới cần những thiên thần. Thiên thần không ở đâu xa xôi. Mà ở trong tâm hồn mỗi người, khi mình biết làm cho mình trở nên yêu thương, vô hạn, mạnh mẽ và có ích. Thế giới cần những thiên thần, cần đến đắng đót lòng, cần đến nung nấu cả tâm can như những gì anh cảm nhận từ dòng chữ và trải nghiệm của bản thân. Vậy sao anh không dám can đảm nhận sứ mệnh này? 

Mỗi người trong chúng ta đều có thể trở thành thiên thần. Thiên thần không cần đôi cánh hay phép thần thông mà cần biết yêu thương và đầy sức mạnh.

(Dựa theo chia sẻ của Charlie – TNV quốc tế của trung tâm Innerspace)


0 bình luận :

Đăng nhận xét